Chia sẻ của Daniel Agger trong suốt chiều dài sự nghiệp

3889

Điều đâu tiên mà Daniel Agger nhớ được đó là việc không thể kiểm soát nổi cơ thể mình. Không hề có chút đau đớn nào, đơn giản chỉ nằm yên một chỗ và run. Cùng ngày hôm đó, 8 tháng 3 năm 2015, anh đã dẫn đội Brondby đối đầu với FC Copenhagen trong một trận đấu tại giải vô địch Đan Mạch. Agger chỉ đá được có 29 phút trước khi phải rời sân. Anh đột quỵ ngay sau đó và phải được đưa đến gặp bác sỹ ngay lập tức.

Đáng ra anh không được thi đấu từ đầu. Agger vẫn còn dính chấn thương từ tuần trước đó, và như mọi lần khác trong sự nghiệp, anh đã sử dụng rất nhiều thuốc giảm đau, nhiều hơn liều lượng cho phép rất nhiều, và cơ thể anh không thể nào chịu nổi nữa.

Agger đã ngưng dùng thuốc giảm đau và hè này, sau khi từ giã sự nghiệp bóng đá ở tuổi 31, tờ báo Đan Mạch Jyllands-Posten đã đăng một loạt các bài phỏng vấn với anh trong khoảng thời gian hơn 2 năm, với nhiều lời giãi bày về sự nghiệp của mình và những gì anh phải trải qua chỉ để được chơi bóng.

Agger chơi cho Liverpool từ 2006 đến 2014 trước khi gia nhập Brondby và chơi thêm 2 mùa giả. Tổng cộng anh đã chơi 384 trận – 232 cho Liverpool, 77 cho Brondby và 75 cho Đan Mạch, nhưng cơ thể anh thì đã dần dần xuống cấp. Vào thời điểm này, Agger bị đau thường xuyên ở lưng và dự tính rằng anh đã chỉ có thể chơi tầm 70% đến 80% sức lực trong 2 mùa giải cuối ở Liverpool, và thậm chí còn thấp hơn ở Brondby.

Vấn đề chính của Agger là các mố nối cơ của anh dài quá mức. Anh cũng bắt đầu có nhiều vấn đề ở lưng từ tận năm 2007, càng tệ hơn khi anh bị ngã một cú rất đau trong chuyến du đấu Thái Lan năm 2008. Sau một thời gian, đĩa đệm ở lưng của anh đã bị lệch, dẫn tới nhiều cơn đau ở ngón chân và đầu gối. Để có thể chơi bóng, anh đã dùng thuốc giảm đau và thuốc chống phù nề, và rất nhiều lần vượt quá giới hạn cho phép, cực kì nguy hiểm cho sức khoẻ.

“Tôi đã sử dụng quá nhiều thuốc giảm đau trong sự nghiệp. Tôi hiểu rõ điều đó và nó rất tệ. Tôi chẳng được lợi gì từ việc nói ra những điều này, nhưng chỉ mong rằng các vận động viên khác sẽ dùng bớt thuốc đi và tránh những rủi ro.” – Agger phát biểu.

Một tuần trước trận đấu với Copenhagen đó, Agger đã gặp phải chấn thương và được chẩn đoán có thể phải nghỉ trận đấu. Anh ấy vẫn muốn chơi tới cùng, vì vậy, trong suốt một tuần, anh đã dùng liều thuốc cao nhất cho phép – 2 viên, 3 lần một ngày – mặc dù bác sĩ đã nói anh chỉ được làm vậy trong 3 ngày tối đa. Tác dụng phụ tuỳ thuộc vào mỗi cá nhân và Agger thường thấy rất mệt mỏi mỗi lần dùng thuốc. Để bù vào nó, anh đã tăng lượng dùng cafe.

Anh dùng 2 viên thuốc vào buổi sáng trước trận Copenhagen và thêm 2 viên nữa trước trận đấu. Sau đó, anh đã ngủ quên trên chuyến bus chỉ dài có 15 phút tới sân vậng động và đồng đội Martin Ornskov đã phải gọi anh dậy. Ornskov sau đó nói với Agger rằng anh ta chưa bao giờ thấy tình huống nào như vậy.

Agger vẫn cảm thấy hết sức buồn ngủ nên anh đã uống thêm một cốc cafe và một chai nước tăng lực trước khi khởi động. Anh làm các bài khởi động như bình thường nhưng cảm giác vô cùng tồi tệ. “Tôi đã nghĩ rằng mình nên ở lại phòng thay đồ, nhưng rồi cuối cùng lại mặc áo vào và quyết định ra sân.” – Agger nói.

Tuy nhiên anh đã không còn là chính mình. Những lời động viên trước trận của anh với đồng đội chẳng mang chút ý nghĩa gì và anh cảm thấy khó di chuyển trên sân bóng. Cảm giác như đôi mắt của anh không còn chung nhịp với những gì xảy ra xung quanh. Đầu trận, anh định đánh đầu một đường bóng dài, nhưng lại nhìn nhầm và để bóng rơi trúng tay. Sau 29 phút, anh buộc phải rời sân, và cũng ngay sau đó phải bị kéo tới phòng điều trị trên cáng. Agger thậm chí còn chẳng nhớ được gì.

Đêm đó, khi trở về với gia đình, vợ Sofie của anh không nói một lời nào. Trong suốt sự nghiệp, vợ anh vẫn luôn đặt dấu hỏi về cách sử dụng thuốc của chồng.

“Cô ấy đã nói rất nhiều lần rằng tôi cần phải ngưng dùng thuốc, nhưng tôi toàn bỏ ngoài tai. Vậy nên khi tôi quyết định ngừng hoàn toàn, cô ấy đã rất mừng vì lúc đó tôi thực sự còn không thể đứng vững nổi.” cầu thủ người Đan Mạch chia sẻ.

Vào tháng 3 năm 2015, Agger đã quyết định rằng tới lúc phải ngừng hoàn toàn. Anh cho biết cơ thể của mình đã lên tiếng rằng giới hạn đã tới. Một năm và 2 tháng sau, anh quyết định gĩa từ sự nghiệp. Trung vệ 31 tuổi cho biết: “Tôi đã đạt tới giới hạn cả về tinh thần lẫn thể xác. Tôi vẫn nghĩ rằng mình có thể chơi ở một mức độ tốt. Những lời đề nghị tôi nhận được nói lên điều đó, nhưng tôi không muốn kết thúc sự nghiệp theo chiều đi xuống. Tôi muốn nghỉ ngơi khi vẫn còn ở đỉnh cao. Từ lâu rồi điều đó vẫn là quan trọng với tôi, vì vậy tôi muốn nghỉ ngay bây giờ.”

Trong nhiều bài phỏng vấn, Agger cũng cho biết thêm về …

Rafael Benitez

“Ông ấy rõ ràng là chiến thuật gia tuyệt vời nhất tôi từng thi đấu cho. Ông ấy có thể thay đổi chiến thuật tới 3 lần trong cùng một trận đấu. Chúng tôi đã tập kĩ mọi chiến thuật khác nhau của ông ấy nên hiểu rõ mình cần làm gì. Tôi vẫn nhớ khi bị dẫn trước 1-0 ở Nou Camp trước Barcelona. Benitez dùng tay ra hiệu với chúng tôi rằng hãy bình tĩnh, và một số cầu thủ đã bắt đầu hoảng loạn vì nghĩ rằng mình sắp bị hạ nhục đây, Ông ấy vẫn luôn lạnh lùng và bình tĩnh, đứng đó bên đường biên và nói: cứ nhẹ nhàng, vẫn làm những gì mình cần làm. Cuối cùng chúng tôi thắng 2-1.”

David Moyes

“Ông ấy đã hỏi liệu có thể gặp tôi và gia đình và dĩ nhiên chúng tôi đồng ý. Sau một trận đấu, tôi về nhà chờ cùng bố mẹ nhưng người đại diện của tôi đã cho biết David Moyes cuối cùng sẽ không tới. Ông ấy đã tới sân bay ngay lúc đó vì nghĩ rằng tôi chưa sẵn sàng cho Premier League. Chỉ vài tháng sau thôi tôi đã kí hợp đồng với Liverpool.”

Chung kết Champions League

“Cảm giác trước khi chơi trận chung kết Champions League hoặc trước khi chơi tại Anfield lần đầu thật khó để diễn tả. Nó không thể nói nên lời mà cần phải được trải nghiệm. Có quá nhiều người dành rất nhiều tiền của để tới một nơi xa xôi xem chúng tôi thi đấu. Đó là tình yêu thực sự và tôi đã nghĩ rất nhiều về nó.”

Roy Hodgson

“Tôi đã hoàn toàn mất đi hứng thú tới sân tập vì những bài tập của ông ấy thực sự rất khó khăn. Không phải về mặt thể xác mà là về mặt tinh thần. Ngày nào cũng như ngày nào,  bài tập luôn luôn giống nhau. Thường chúng tôi sẽ có 8 tiền đạo đối đầu với tôi và Martin Skrtel (có vẻ là để giúp Fernando Torres ghi bàn để lấy lại sự tự tin). Skrtel và tôi đã không thể chiu nổi vì phải chơi với 8 tiền đạo, còn 8 tiền đạo thì đơn giản chỉ như đùa với trái bóng. Họ chẳng chạy được mấy và mọi thứ thật nhàm chán.”

Brendan Rodgers

Agger cho rằng mối quan hệ của họ đã đổ vỡ sau trận gặp Southampton vào 21 tháng 9 năm 2013, khi Agger ra sân dù bị đau và mắc lỗi trong bàn thua.

“Sau trận đấu ông ấy đã không nói gì với tôi. Tôi là người đầu tiên nhận rằng mình có lỗi. Tôi đã xin lỗi nhưng các bác sĩ đã nói rằng không cần thiết, vì tôi đã nói vậy rất nhiều lần rồi, và những lần khác thì mọi chuyện thực sự ổn. Trước đó mọi chuyện không có vấn đề gì, nhưng trận đấu riêng đó thì tôi đã không thể theo dõi được tiền đạo đối phương.

Có lẽ Brendan thấy rằng tôi không đủ giỏi so với Sakho, Toure và Skrtel. Nếu vậy thì được thôi vì điều quan trọng nhất là Liverpool giành chiến thắng. Đó cũng là điều quan trọng nhất với tôi. Nhưng chỉ trong 42 ngày, từ đội phó của Liverpool và trung vệ hàng đầu, tôi tụt xuống vị trí thứ 4. Vì vậy tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều đó.”

Mọi thứ càng trở nên rắc rối sau một cuộc hội thoại căng thẳng trong giờ nghỉ trước Swansea City vào 23 tháng 12 năm 2014. Rodgers đã chỉ trích cặp trung vệ Skrtel và Agger vì để Bony có quá nhiều bóng.

“Tất cả mọi người đã rất im lặng nhưng tôi đứng dậy và nói: ‘Sao ông có thể nói vậy khi mà đơn giản chúng tôi chỉ đang làm những gì ông nói trong suốt tuần qua.’ Rodgers chỉ nhìn tôi và nói nhỏ: ‘Sao cũng được.’ Tôi đã phải rời sân 12 phút sau đó.”

Facebook Comments