Vực thẳm Hillssborough

Ngày 15 tháng 4 năm 1989?hơn 25 ngàn người, những người hâm mộ đội bóng vùng Mersey, cùng với Quỷ Đỏ hành quân tới Hillsborough để chứng kiến trận bán kết FA Cup giữa Nottingham Forest và Liverpool. Trong số 25 ngàn người ấy đã có 96 con người mãi mãi không trở về, hơi thở cuối cùng họ trút xuống ở Sheffield, họ ở lại Hillsborough như là những chứng nhân của lịch sử, là trang sử nhuốm những đau thương của The Reds?

Trận đấu của ngày hôm ấy là cuộc đối đầu giữa hai câu lạc bộ giàu thành tích nhất nước Anh trong thập niên 80. Liverpool của Kenny Dalglish với khát khao khẳng định quyền uy và Nottingham Forest của Brian Clough với sức mạnh từ quá khứ dội về. Người ta đã đánh giá đó là trận đấu không thể bỏ qua và nó sẽ còn được nhắc tới trong những thập niên tiếp theo. Điều dự đoán đã thành sự thật, nhưng cái mà người ta nhắc tới không phải là những bàn thắng đẹp được tạo ra từ những đôi chân của những danh thủ. Cái người ta nhớ tới đó là cái tên Hillsborough cùng với 96 cái tên của 96 con người xấu số.

Trong buổi chiều diễn ra trận đấu ấy, cả biển người đã tràn vào sân cùng với cách xử trí đầy cảm tính của ban quản lý sân đã tạo nên thảm kịch. 96 người đã bị chết do nghẹt thở và cả bởi người này dẫm đạp lên người kia nhằm thoát khỏi biển người chật cứng ấy. Điêề kinh khủng ấy đáng ra không bao giờ được lặp lại với bóng đá Anh nhất là đối với Liverpool bởi những gì dã xảy ra trước đó 4 năm tại Heysel đã là quá đủ?Nhưng rồi, nước mắt vẫn cứ rơi, lời chỉ trích từ dư luận ngày một nhiều, vòng hoa và những tang lễ?không khí tang thương bao trùm lên toàn thành phố. 4 năm trước các Liverpudlian đã từng trải qua một thảm kịch tương tự nhưng nước mắt khi ấy là của người Ý, còn giờ đây chính người Liverpool phải hứng chịu nỗi mất mát quá lớn này, những đôi mắt mọng đỏ, hàng ngàn cặp mắt nhoà mi?

Thật khó để có thể viết về Hillsborough, khó để nhắc lại nhưng cũng khó để quên. Những sai lầm từ phía ban tổ chức, từ cảnh sát và cả từ?bóng đá. Những gì đã xảy ra vào cái ngày khủng khiếp ấy sẽ hằn sâu trong lòng các cầu thủ và cả những ai có mặt trong sân khi ấy.

Hai đội bước vào trận đối đầu được mong đợi từ lâu, bên cạnh họ là những cổ động viên trung thành, họ đang khản giọng để cổ vũ tinh thần cho những chàng trai của mình. Trên sân cỏ các cầu thủ đang mải mê với trận đấu còn trên sân?những dấu hiệu của một thảm kịch đã bắt đầu. Với sức chứa có hạn của Hillsborough thì biển người không có vé trước cổng soát vé của sân là một mối đe doạ khủng khiếp, họ xô đẩy nhau để được vào sân. Ban tổ chức đã có một quyết định điên rồ nhất, thay vì đóng chặt cổng để chờ cảnh sát tới giải quyết thì họ lại mở tung cổng C, dòng người tràn vào, đã có khoảng 2000 người ùa vào khi ấy. Trong tình cảnh ấy bảo vệ đã phải đóng cổng lại nhằm mục đích ngăn dòng người thôi không tràn vào sân. Cảnh náo loạn xảy ra khiến cho khán giả chạy lung tung ở các lối ra vào. Nhiều người muốn thoát khỏi tình trạng ấy nhưng cổng đã đóng chặt và họ đành quay lại vị trí của mình. Cảnh tượng kinh hoàng nhất trong lịch sử bóng đá hiện ra. Hàng ngàn người bị dồn ép vào hàng rào ngăn cách giữa khán đài với sân, họ dẫm đạp lên nhau một cách vô vọng, có người trèo lên để bám vào hàng rào nhưng rồi cũng bị tụt xuống,?những tiếng thét vang lên, tiếng cầu cứu gần như khản đặc.



Một vài người thoát được khỏi đám đông ấy chạy xuống báo cho John Barnes rằng ?có người chết trên khán đài?, khi ấy Barnes chỉ nghĩ là một trò đùa nhưng Bruce Grobbelaar người đang đứng gần khán đài Leppings Lane nhất đã nhanh chóng nhận ra điều tồi tệ đang diễn ra trên đó.

?Họ đang làm chúng tôi chết ngạt, Bruce, họ khiến chúng tôi chết mất?

Tiếng cầu cứu khản đặc từ phía khán đài vọng xuống một cách thê thiết. Cảnh sát cuối cùng cũng có mặt và đề nghị trọng tài Ray Lewis cho dừng trận đấu trên sân, các cầu thủ trở về phòng thay đồ để tránh tình trạng hỗn loạn làm hị bị tổn thương. Tin báo về tình trạng của những cổ động viên được truyền tới các cầu thủ, cái tin ấy giống như tiếng sét nổ mạnh khiến tất cả phải bàng hoàng. John Aldridge đã không biết là mình đang làm gì lúc ấy, ông nhìn sang John Barnes và thấy nước mắt rơi xuống. Tất cả chìm trong yên lặng, không ai nói được một lời nào, một sự yên lặng đến rợn người, một chút yên lặng đủ để không một ai trong ngày hôm ấy có thể quên.



Tin tức về thảm hoạ được lan đi bởi những người ở ngoài sân, những lời chỉ trích kết tội được đưa ra. Nhưng không ai trong số họ được chứng kiến tận mắt thảm kịch ấy, họ chỉ biết nói, biết buộc tội vậy thôi, họ có hiểu được nỗi đau, sự kinh hoàng trong những đôi mắt của những người sống xót sau tất cả những gì họ đã phải trải qua?

Ngày hôm sau, mọi người đến Anfield, họ đặt trước cổng Shankly những bó hoa những sự yên lặng để tưởng nhớ tới những người đã ra đi. Peter Robinson cho mở cánh cổng vốn luôn được khoá ấy ra bởi ông không muốn những người yêu mến clb phải đứng dưới đường như vậy. Đúng 6h chiều mọi người cùng nhau đến nhà thờ thánh Andrew để làm lễ cho những người con bất hạnh của thành phố. Bruce Gobbelaar đại diện cho clb đọc bài cáo phó tiễn đưa 96 linh hồn về với chúa.

Thảm hoạ xảy ra như khiến người ta ý thức hơn về những điều quan trọng. Cái gì là quan trọng nhất? Cái gì đáng trân trọng nhất? Đó chẳng phải là cuộc sống là sinh mệnh hay sao. Bóng đá với những Liverpudlian là tất cả nhưng cũng chính nó lấy đi tất cả, tất cả khi mà những người cha người mẹ mất đi đứa con của mình, nhưng đứa trẻ những người vợ mất đi người cha người chồng?Bóng đá, những chiến thắng, những danh hiệu, quan trọng đấy nhưng liệu có quan trọng hơn sinh mệnh của chính chúng ta hay không? Câu hỏi ấy được đặt ra bởi John Barnes và hẳn trong mỗi người đều có được câu trả lời cho chính mình.

Hillsborough đã phủ lớp mây đen kịt u ám lên toàn thành phố, nó khiến cho người ta đặt ra những câu hỏi về bóng đá, về những điều bóng đá mang lại. Nhưng rồi xét cho tới cùng khi niềm đam mê đã ăn sâu vào máu thịt chúng ta thì đâu có thể từ bỏ một cách dễ dàng. Niềm đam mê vẫn cứ tồn tại tình yêu vẫn cứ tuôn chảy trong mỗi Liverpudlian. Người Liverpool không còn quá khích như trước mà họ trầm tĩnh hơn, sâu sắc hơn trong cách thể hiện tình yêu của mình để không có thêm một đôi mắt nào phải đỏ mọng vì nỗi đau mất đi người thân của mình vì bóng đá, vì Liverpoolfc.



Tên của 96 nạn nhân trong thảm hoạ Hillsborough được ghi trong cuốn biên niên sử của thành phố như một lời nhắc nhở đối với những người còn sống. Một đài tưởng niệm được dựng lên ngay trước sân Anfield để mỗi khi qua đó những Liverpudlian nhớ tới tránh mắc phải điều khủng khiếp ấy. Cũng từ đấy phù hiệu của Clb có sự thay đổi khi những ngọn lửa không bao giờ tắt ở đài tưởng niệm, ở trong tim những người còn sống được đưa vào cùng với dòng chữ ?bạn không bao giờ đơn độc"

LivernI



Bình luận



Trận tiếp theo