Thảm họa Heysel
        

heysel, máu và nước mắt
26/05/2007 16:01

Sẽ không ai có thể quên câu chuyện đầy bi thương diễn ra trên sân Heysel tại Bỉ ngày hôm ấy, ngày 29 tháng 5 năm 1985?Liverpool sau bao nỗ lực đã đến được trận chung kết Champions League, đối thủ ngày hôm ấy là đội bóng đến từ Ý, Juventus. Lẽ ra đó phải là một đêm tràn ngập tiếng cười hạnh phúc bởi có thể Đoàn Quân Đỏ sẽ mang về chiếc Cup C1 lần thứ 5, nhưng rồi đó lại là một vết nhơ trong lịch sử, một kết thúc không đáng có.

Thay vì rời Brussels với chiếc Cup thứ 5 gần như đã nắm chắc trong tay thì những người hâm mộ đội bóng đã phải trở về Anh với bao tang thương cùng những lời nguyền rủa. Cái chết của 38 người Ý cùng một người Bỉ, người yêu mến Quỷ Đỏ, đã chôn vùi tất cả những gì đội bóng đã cố công gây dựng.


Với tất cả những ai đã trải qua, đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng ngày hôm ấy sẽ không khỏi bàng hoàng mỗi khi nhắc lại. Nó giống như một góc tối của ký ức mặc dù bạn muốn xoá bỏ khỏi trí não mình nhưng rồi chẳng thể bởi giống như một loài cỏ dại nó cứ bám chặt lấy ta, khiến ta phải day dứt.

Phil Neal cùng các đồng đội của mình đã háo hức chờ đợi trận đấu diễn ra bởi đó là trận chung kết C1 lần thứ 5 ông được chơi cho Liverpool, sẽ là một kỷ niệm tuyệt vời trong đời cầu thủ. Và cũng là một kỷ niệm đẹp đối với Joe Fagan, bởi khi mùa giải kết thúc ông sẽ nói lời chia tay với đội bóng. Các cầu thủ tràn ngập niềm kiêu hãnh, họ đã tự tin hơn bao giờ hết, chiếc Cup thứ 5 sẽ là món quà tuyệt vời cho người thầy của mình?

Thảm kịch sẽ không xảy ra nếu như công tác chuẩn bị được làm tốt hơn. Trước khi trận đấu bắt đầu, giám đốc điều hành của Liverpool ông Peter Robinson đã cảnh báo với ban tổ chức về cách xắp xếp chỗ ngồi cho các cổ động viên. Không ai không biết tới sự hung hãn của những Holigan vậy mà tiếc thay khán đài của các cổ động viên Anh và Ý lại ở quá gần nhau, khu Y và khu Z. Lẽ ra chỗ của người Anh phải ở khu X, như thế ngăn cách họ với những người Ý sẽ là khu Y, sẽ không có chuyện lời qua tiếng lại và cũng sẽ không có những khiêu khích, lẽ ra chuyện sẽ không quá tồi tệ như vậy. Khi chuyện đã xảy ra không nên nói lẽ ra thế này hay lẽ ra thế kia, nhưng mất mát quá lớn đã khiến không chỉ người đương thời mà cả những người thuộc thế hệ sau này cũng phải nói câu ?lẽ ra? ấy.

Cổ động viên của Liverpool đã tấn công trước bằng việc ném chai lọ sang khu khán đài của những người Ý, cãi vã xảy ra, hàng rào ngăn cách giữa hai khán đài trở nên mong manh hơn bất cứ lúc nào khác. Những con người yêu bóng đá thuần tuý bỏ chạy một cách đáng thương. Đường hầm thoát hiểm không còn đủ chỗ để chen chân và cách bỏ trốn duy nhất là trèo qua bức tường bê tông ở phía cuối khán đài. Sức nặng của đám đông đã khiến bức tường không thể đứng vững được mà đổ sập xuống. Bị chôn vùi trong đám bụi ấy là 39 con người và rất nhiều người khác bị thương.



Kenny Dalglish nói rằng khi bạo loạn xảy ra ông đã khẩn thiết cầu mong ban tổ chức cho dừng trận đấu nhưng yêu cầu ấy đã không được chấp thuận. Phil Neal không còn quan tâm ai là người thắng cuộc, điều duy nhất cần làm đó là trận đấu phải được dừng lại. Ai còn quan tâm tới tỷ số ra sao và ai là nhà tân vô địch khi những người thân những người hâm mộ của mình đang đối mặt với cái chết. Nhưng trận đấu vẫn cứ tiếp tục diễn ra bởi nếu ngừng lại hậu quả có thể sẽ nghiêm trọng hơn rất nhiều. Và các cầu thủ chỉ biết chơi cho hết giờ chứ không còn để tâm tới trận đấu nữa.
Ian Rush kể lại, ông không còn nhớ khi ấy diễn biến trên sân như thế nào, ông chỉ nhớ rằng hình như Ronnie Whelan đã phạm lỗi và Liverpool đã phải nhận một quả penalty. Cả những cầu thủ của Liverpool và Juventus chơi trong trận đấu hôm ấy chẳng ai còn khả năng tập trung vào trận đấu. Điều duy nhất mà họ có thể làm đó là mong cho tiếng còi kết thúc trận đấu cất lên. Thứ cảm giác khi ấy là muốn được chạy thật nhanh khỏi sân vận động để chắc rằng gia đình của mình, những người yêu mến mình vẫn bình an.

Cuối cùng trận đấu kết thúc với tỷ số 1-0 nghiêng về phía Juventus, bàn thắng ghi được từ chấm phạt đền của Michel Platini. Một chiến thắng nhưng tràn ngập tang thương, không còn đâu tiếng tung hô dành cho các nhà tân vô địch, không Champagne, không pháo hoa?chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào, những đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt mặn chát xen lẫn tiếng cầu kinh của cha đạo?



Sáng hôm sau, Liverpool rời khách sạn để trở về Anh với đoàn cảnh sát hộ tống. Nước mắt của người Ý đã mãi ám ảnh tâm trí các cầu thủ. Dời Brussel, Quỷ Đỏ không thể mang về chiếc Cup thứ 5 như đã hứa mà phải mang theo những ánh mắt căm hờn về Anfield. Nỗi đau mất người thân có lẽ là đau đớn nhất, trong số những người Ý vây quanh chiếc xe trở các cầu thủ Liverpool ngày hôm ấy không rõ có bao nhiêu gia đình mất đi người thân của mình và không biết có bao người có thể vượt qua nỗi ám ảnh khủng khiếp ấy.

Năm 1985, Heysel nơi con tàu bóng đá Anh bị đắm bởi chính sự hung hãn từ phía các cổ động viên của mình. Châu Âu tẩy chay các câu lạc bộ của Anh, các giải đấu lớn tầm Châu Lục còn đâu các ông lớn của xứ sương mù. Liverpool cũng bắt đầu bước vào thời kỳ suy tàn của mình, Joe Fagan ra đi, niềm tin của những người yêu mến hoà bình vào Đoàn Quân Đỏ cũng lu mờ dần?Người đàn bà Thép, Thatcher đã ban lệnh cấm đối với Liverpool bởi ?hành động của các cổ động viên Liverpool đã mang lại sự ô nhục và tủi hổ cho nước Anh?. 7 năm sau lệnh cấm được dỡ bỏ nhưng mọi chuyện đã đổi khác quá nhiều khi vắng bóng người Anh. Các câu lạc bộ của Anh không còn đâu sự mạnh mẽ vốn có của mình đó là do hậu quả của việc không được cọ xát quốc tế. Liverpool mất đi vầng hào quang chói lọi trên đầu, hoàng đế đã bị truất ngôi?


Heysel nấm mồ chôn vùi bóng đá Anh


Bóng đá mang lại cho người ta niềm vui, niềm khao khát cuộc sống. Với bóng đá người ta có thể vươn lên sống tốt đẹp hơn?những điều ấy dường như không tồn tại ở Heysel bởi tại đây người ta đã mất mát quá nhiều vì bóng đá. Những trận chung kết C1 đều đáng để cho người hâm mộ nhớ tới nhưng điều này thêm một lần không đúng ở Heysel, có lẽ trận đấu diễn ra ngày 29 tháng 5 năm 1985 là thứ người ta không bao giờ muốn nhắc tới cho dù chỉ là trong suy nghĩ.

Thảm kịch xảy ra, lỗi thuộc về người Anh và người Anh đã phải trả giá vì điều ấy, nhưng cũng cần phải nhắc tới sự lơ là đến cẩu thả của cảnh sát khi đó. Thay vì tập trung vào công việc giám sát các cổ động viên họ đã chú tâm vào trận đấu, và còn cả cách bố trí chỗ ngồi ngớ ngẩn cũng đã góp phần khiến cho mọi việc trở nên tồi tệ? Heysel nhắc người ta nhớ tới nỗi đau, nhắc người ta nhớ về bài học đắt giá, mong rằng điều tương tự sẽ không bao giờ xảy ra để lịch sử bóng đá không phải in dấu nhơ thêm một lần.


Heysel Stadium, Stade Roi Baudouin


15 năm một khoảng thời gian đủ để cho những tàn tích trên Heysel xưa mờ đi, trên nền xưa cũ một sân vận động mới được dựng lên với một cái tên mới, sân nhà vua Baudoin, nhưng vết thương trong lòng người vẫn chẳng thể xoá nhòa. Đối với thủ môn Grobbelar, Rush, Dalglish hay Phil Neal thì đó là nơi chôn vùi tất cả, chôn vùi vầng hào quang chói sáng của Quỷ Đỏ là nơi nhấn chìm con tàu khổng lồ Liverpool xuống bùn nhơ, quan trọng hơn đó là nơi chứa đựng đầy máu và nước mắt của biết bao người yêu nét đẹp trong bóng đá?

?Tôi sẽ không bao giờ đến đó nữa cho dù nó có thay đổi như thế nào đi nữa?

Còn đối với những người Ý, đối với những cầu thủ của Juventus khi ấy, Heysel là nơi niềm vui không trọn vẹn. Heysel nơi lưu giữ những nỗi đau, những giọt nước mắt và cả những căm hờn?Michel Platini đã nói rằng:

?bóng đá mang lại cho cho tôi niềm vui nhưng nơi ấy không bao giờ mang lại cho tôi niềm vui nữa?

CÁC TIN KHÁC