2005, sự trở lại của hoàng đế
20/02/2007 11:53
Ngày 25/5 sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp trong cả con tim và khối óc của những người yêu mến đội bóng thành phố cảng Liverpool. Năm 1977 cái tên Liverpool đã được đặt lên trên mọi tên tuổi khác ở Châu Âu khi lần đầu tiên trở thành ông vua tại Rome. 28 năm sau cũng vào ngày 25/5 định mệnh một lần nữa cả Châu Âu phải ngã mũ nghêng mình đón chào sự trở lại của hoàng đế. The Reds trở lại trong tư thế của nhà tân vô địch Champion League sau khi trải qua trận đấu căng thẳng tới nghẹt thở với AC Milan trên đất Thổ Nhĩ Kỳ.
"You'll never walk alone" bài hát đã quá quen thuộc và có lẽ đã ăn sau vào tiềm thức của mỗi Liverpudlian được cất lên đầy kiêu hãnh nó vang lên liên tục trên các khán đài và lan rộng trên cả bầu trời Istanbul ngày hôm ấy. Tất cả giống như một bản trường ca bất tận của những chàng kỵ sỹ thời trung cổ trên con đường chinh phục vinh quang...Sáu phút điên cuồng sáu phút thần kỳ, vũ điệu lạ lùng cùng với pha lao mình cản bóng không tưởng của Dudek...tất cả đã làm nên chiến thắng. Shevchenko gục mặt trên sân cỏ sau pha cản phá thành công của anh chàng người Ba Lan và Liverpool lên ngôi, cả thế giới đón chào sự trở lại của hoàng đế.
Đêm hôm ấy, niềm vui, nước mắt và cả vị mặn chát của mồ hôi đã hòa quyện với vị ngọt của chiến thắng và để lại một dấu ấn không thể nào phai, dấu ấn Istanbul.
Có một sự thật là những cái tên như Kenny Dalglish, Phil Neal hay Graeme Souness cho tới tận bây giờ vẫn luôn được nhắc tới. Người ta vẫn luôn nói về những danh hiệu hay những thành công mà thế hệ cầu thủ ấy đã đạt được trong lịch sử CLB. Và chúng ta những lớp người sinh ra và trưởng thành sau thảm họa Heysel sẽ không thể nào có được cái cảm giác của những người chiến thắng trong những năm 70, 80 của thế kỷ trước bởi chúng ta chỉ được biết tới những thành công của CLB qua những đĩa VCD, DVD hay qua lời kể của lớp đàn anh đi trước những người đã được chứng kiến tận mắt những giây phút vinh quang của Quỷ Đỏ.
Liverpool the champion of European 1977
Chúng ta tất cả đều tự hào về những chiến thắng ấy nhưng chúng ta vẫn không được sống trong cảm giác của người chiến thắng bởi trong thực tế Liverpool của những năm 90 cho tới hết thời đại của Houllier vẫn chỉ là gã khổng lồ ngủ quên...Những câu chuyện về các bàn thắng của Daglish trên sân Stamford Bridge giúp chúng ta giành danh hiệu liên đoàn hay cú đúp của Kevin Keegan nhấn chìm Newcastle trong trận chung kết FA năm 1974 và cả bàn thắng thần kỳ của Alan Kennedy trên sân Parc des Prices vẫn luôn được nhắc tới như những dấu ấn của một thời kỳ huy hoàng. Để rồi những năm tháng hoàng kim dưới triều đại của những Shankly, Paisley hay Fagan luôn được viện ra để chúng ta tự an ủi bản thân khi đứng trước thời kỳ "không thực sự thành công" của Liverpool ở hiên tại. Có lẽ trong thời kỳ khó khăn ấy chúng ta chỉ có thể dám nghĩ tới vị trí thứ 4 khi mùa giải kết thúc và có thể sẽ là chiếc League Cup, thậm chí chúng ta cũng từng nghĩ tới tình huống xấu nhất có thể xảy đến giống như Aston villa hay Tottenham. Đành rằng những danh hiệu mà chúng ta có được trong mùa giải 2001 là đáng khâm phục nhưng nó chưa đủ để đưa con tàu Liverpool về với những tháng ngày vinh quang. Lần lượt từ Souness, Evans đều thất bại trong việc tìm lại ánh hào quang cho Liverpool và ngay cả người được trông đợi nhất Houllier cũng đành ra đi trong thất bại...
Nhưng tại Istanbul mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn. Cuối cùng lớp hậu thế như chúng ta cũng đã được tận hưởng hương vị đặc biệt của chiến thắng, được gào to với cả thế giới : "Chúng tôi là người chiến thắng", để rồi trên đường, trong công sở hay trên sân trường chúng ta bước đi thật kiêu hùng và nhận những lời chúc mừng từ những người xung quanh. Và chắc hẳn khi đó không một lời nào có thể lột tả hết niềm vui trong mỗi Liverpudlian, nước mắt có lẽ là thứ duy nhất bày tỏ được cảm xúc khi ấy, những giọt nước mắt hạnh phúc...Cảm giác chiến thắng điều ấy mới tuyệt làm sao!
Chiến thắng tại Istanbul đã mang lại những sự thay đổi lớn cho LFC, đó là sự lớn mạnh của clb là sự tăng lên đáng kể về số lượng cổ động viên. Danh hiệu vô địch Châu Âu lần thứ 5 đã được ghi vào lịch sử và trở thành một phần không thể quên trong mỗi chúng ta. Hãy thử quay trở lại khoảng thời gian cách đây 2 thập kỷ, con tàu bóng đá Anh đã bị đánh chìm bởi thảm họa Heysel. Liverpool bị cấm thi đấu tại đấu trường Châu Âu và cho tới khi lệnh cấm được gỡ bỏ bóng đá Anh nói chung và Liverpool nói riêng đã bị bỏ lại quá xa. Liverpool không còn ánh hào quang trên đầu mình nữa thế giới đã thay đổi quá nhiều khi không có Quỷ Đỏ. Và chính tại Istanbul đã đánh dấu sự trở lại đầy ấn tượng của chúng ta sau 20 năm, 20 năm để trở lại với đỉnh cao của quyền lực, lòng kiên nhẫn của các Liverpudlian đã được đền đáp. Ngày 25/5/2005, tất cả đã trở lại, quá khứ hào hùng, vinh quang, niềm kiêu hãnh, danh dự, đẳng cấp cuối cùng đã được khẳng định.
Một lý do khác khiến cho sự kiện Istanbul thêm đặc biệt đó là bởi nó diễn ra trong một kỷ nguyên mà lịch sử đội bóng gần như trống không, đặc biệt là niềm tin hay sự trung thành thì giống như một thứ hàng hóa khan hiếm. Kể từ khi Rupert Murdoch xuất hiện năm 1992 trong bối cảnh tiền bạc là thứ duy nhất thống trị thế giới bóng đá. Chúng ta có thể thấy điều ấy ở đội bóng Chelsea của Abramovich, chỉ trong 1 mùa hè đội bóng này đã đổ vào thị trường chuyển nhượng một số tiền khổng lồ đáng để ghi vào kỷ lục. Cùng với sự có mặt của Jose Mourinho là chức vô địch giải ngoại hạng, Chelsea nổi lên như một thế lực đầy uy quyền trong làng bóng đá Châu Âu. Còn chúng ta chỉ có thể chắc mẩm 1 điều rằng : "Tiền bạc không thể mua được lịch sử". Có lẽ vào thời điểm ấy lịch sử là thứ duy nhất mà không một đội bóng nào ở Anh thậm chí ngay cả gã nhà giàu Chelsea có thể đuổi kịp được chúng ta. Do đó trận bán kết C1 diễn ra trên sân Anfield có một ý nghĩa rất to lớn. Nó không chỉ giúp chúng ta góp mặt tại trận chung kết mà còn chứng minh cho câu nói của chúng ta : "Tiền bạc không phải là tất cả nó không thể mua được chiến thắng". Liverpool gặp Chelsea đó là cuộc chiến giữa hai thế lực, một bên là ông hoàng trong lịch sử mang trên mình truyền thống và đẳng cấp với một bên là gã nhà giàu khổng lồ với thứ vũ khí tiền bạc trong tay. Và một lần nữa "đẳng cấp đã được khẳng định"
Với tất cả các Liverpudlian trận chiến tại Istanbul là nơi tái hiện lại những đam mê cống hiến, là nơi bóng đá thực thụ được thể hiện những tinh hoa mà nó vốn có. Chiến thắng tại Istanbul, danh hiệu vô địch lần thứ 5 đã trở thành biểu tượng của may mắn, nó bỏ lại sau lưng những ngày tháng tăm tối, bỏ lại 20 năm chờ đợi của các cđv... Để rồi mang lại niềm tự hào, niềm tin tuyệt đối trong tim mỗi Liverpudlian.
Dấu ấn Istanbul, dấu ấn của Gerrard với những bàn thắng "điên rồ", của Dudeck của Traore hay của Vladimir Smicer, của tất cả những cá nhân trong tập thể anh hùng, Liverpool!
...Một năm đã qua, ngày 25/5 sẽ mãi là ngày The Reds đánh dấu sự trở lại của mình. Chiếc Cup C1 thứ 5 biểu tượng của chiến thắng, nó chứng tỏ cho cả thế giới thấy đẳng cấp thực sự của Liverpool, khiến cho Châu Âu phải nghiêng mình trước Hoàng Đế. Những gì diễn ra trên đất Thổ Nhĩ Kỳ ngày hôm ấy đã trở thành một điểm mốc không thể nào phai trong tim các Liverpudlian trên toàn thế giới, tất cả đều quá tuyệt vời quá xuất sắc...Để từ đó làm nên một dấu ấn, dấu ấn Liverpool dấu ấn Istanbul dấu ấn 2005.
