Kenny Dalglish: ‘LFC là tất cả mọi thứ đối với tôi’

2630

Thứ 5 tới đây sẽ đánh dấu 40 năm kể từ ngày Kenny Dalglish bắt đầu khoác áo Liverpool Football Club.

Để kỉ niệm ngày Dalglish ký hợp đồng với The Reds, LiverpoolFC đã có một buổi phỏng vấn với ‘The King’ để nhìn lại sự nghiệp huy hoàng của ông tại Anfield.

Tại đây, ông đã thuật lại hành trình của mình từ một cậu nhóc thử việc 15 tuổi đến lúc trở thành huyền thoại của câu lạc bộ…

Việc Dalglish đầu quân cho Liverpool là một mối cơ duyên kéo dài tới hơn một thập kỷ. 11 năm trước khi ông rời Celtic Park để cập bến Anfield trong thương vụ chuyển nhượng kỷ lục của nước Anh lúc bấy giờ, Dalglish đã đến Merseyside để thử việc vào năm 1966.

“Tôi đến Liverpool khi mới 15 tuổi – để thử việc với một vài cậu nhóc khác từ Scotland. Tôi đã đá một trận và được yêu cầu quay trở lại sau vài tuần. Tôi mới chỉ có 15 tuổi thôi, và lúc đó Shanks vẫn còn ở đây và cả Reuben Bennett nữa, cả hai người họ đều muốn ký hợp đồng với tôi.”

Tại thời điểm đó thì việc rời quê nhà Glasgow vẫn là một bước quá lớn cho chàng thiếu niên chân ướt chân ráo ấy. Nhưng ấn tượng của cậu về một người đồng hương Scotland khác đã là đủ để thuyết phục chàng thiếu niên đó rằng Liverpool sẽ là điểm đến lý tưởng một khi cậu quyết định rời Celtic.

Vậy nên vào năm 1977, khi mà Bob Paisley bỏ ra 440 nghìn bảng để có được chữ ký của Kenny Dalglish, người vừa dành 4 chức vô địch quốc gia liên tiếp cùng Celtic, đó là một quyết định đơn giản với Dalglish.

“Shanks là người đáng được tán dương cho mọi thứ, tất cả những quy định, thái độ, tư tưởng cũng như sự tận tụy của các cầu thủ, và điều đó vẫn chưa hề thay đổi so với lúc trước. Vậy nên khi tôi rời khỏi Celtic thì đây sẽ là nơi đầu tiên mà tôi hy vọng mình sẽ được đặt chân đến. Đằng này thì họ đã tiếp cận tôi, và đó là một quyết định mà tôi không cần phải đắn đo suy nghĩ gì hết.”

Đối với Dalglish, những tương đồng về mặt văn hóa giữa Liverpool và Glasglow đã giúp cho ông dễ dàng hòa nhập vào vùng đất mới này.

“Tôi cho rằng Liverpool cũng rất giống Glasgow. Cả hai nơi đều có những cảng thuyền sôi động, có những con người hài hước và tận tâm, có những đội bóng nổi tiếng trong cùng thành phố với một sự đối địch lớn, vậy nên với tôi cảm giác như vẫn là ở nhà vậy.”

Trong vòng 14 năm sau đó, Dalglish đã có được một bộ sưu tập đồ sộ gồm 9 chức vô địch quốc gia, 3 cúp Châu Âu, 3 cúp FA và 4 cúp Liên đoàn trong vai trò cầu thủ cũng như huấn luyện viên của Liverpool.

Thành công ở đấu trường châu Âu là rất quan trọng với Dalglish, người đã để mắt tới những vinh quang ở cấp độ châu lục kể từ khi ông đến Anfield vào năm 1977.

“Chúng tôi chưa bao giờ ngủ quên trên những chiến thắng của mình. Khi tôi đến đây thì Liverpool vừa giành cúp Châu Âu và đó là một điều mà tôi luôn muốn làm được. Lúc tôi đến thì họ cũng có cùng sự quyết tâm để bảo vệ ngôi vô địch giống tôi vậy.”

Và Dalglish đã làm được điều đó trong mùa giải đầu tiên khi ông ghi được bàn thắng quyết định để đảm bảo Liverpool sẽ đánh bại được Club Brugge 1-0 trong trận chung kết cúp Châu Âu năm 1978 tại Wembley.

Với tất cả những danh hiệu mà ông gặt hái được trong suốt sự nghiệp, hẳn là sẽ có rất nhiều những khoảnh khắc đặc biệt đối với Dalglish. Tuy vậy, trong số đó lại có một kỷ niệm đáng nhớ bởi ý nghĩa sâu sắc của nó vào thời kỳ mà người dân Liverpool xót xa sau thảm họa Hillsborough.

Khi được hỏi về tiêu điểm trong sự nghiệp của mình, Dalglish đã lựa chọn trận chung kết FA Cup năm 1989 bởi nó không chỉ là một trận đấu tượng trưng cho thành công của môn thể thao vua, mà nó còn thể hiện được niềm tự hào và lòng đoàn kết của cả một thành phố, trong trận đấu mà Liverpool đánh bại Everton 3-2 sau hiệp phụ trong một trận derby vùng Merseyside đầy xúc động tại Wembley.

“Tôi nghĩ khoảnh khắc có nhiều ý nghĩa nhất là giành chiếc cúp FA năm 1989 ngay sau sự kiện Hillsborough. Tôi nghĩ rằng chiến thắng đó rất quan trọng với tất cả mọi người, mặc dù lý do của ý nghĩa ấy dĩ nhiên là rất đáng buồn. Nhưng tôi cho rằng lúc đó nó đã cho thấy rằng Liverpool Football Club là một câu lạc bộ dành cho tất cả mọi người.”

Dalglish đã tham dự vào trận đấu đó sau đường biên, sau khi đã đảm nhiệm trọng trách cầu thủ kiêm huấn luyện viên vào năm 1985, tiếp quản lại vai trò từ Joe Fagan.

Thay vì cảm thấy đơn độc khi phải gánh vác thêm phần trọng trách, Dalglish lại nhận ra được những sự động viên vô giá mà ông nhận được từ đội ngũ hậu cần xung quanh mình lúc bấy giờ.

“Tôi có những nhân viên tuyệt vời. Ronnie Moran và Roy Evans đều ở lại. Có cả Bob Paisley đến để trợ giúp tôi và Tom Saunders đã có tuổi nữa chứ, một người rất thông minh và luôn ở bên đội bóng. Ông ấy là người rất am hiểu bóng đá, luôn chăm chỉ và cũng rất chu đáo, và ông ấy cũng luôn suy nghĩ cẩn thận trước khi làm mọi thứ.”

Việc ông rời chiếc ghế của mình vào năm 1991 đã đánh dấu sự kết thúc của một triều đại huy hoàng tại Liverpool, đồng thời nó cũng đã khắc tên Dalglish vào danh sách những nhân vật vĩ đại trong lịch sử đội bóng.

Đó là một quyết định không dễ dàng gì với Dalglish, nhưng suy cho cùng vẫn là tốt nhất với cả ông lẫn câu lạc bộ. Mặc dù chương đó đã kết thúc, nó vẫn chưa phải là phần kết của câu chuyện về ông và Liverpool, khi mà một chương mới mở ra vào 20 năm sau, lúc mà Dalglish quay trở lại để làm huấn luyện viên Liverpool vào tháng 1 năm 2011.

“Khi được hỏi có quay lại không thì dĩ nhiên bạn không thể nào từ chối rồi. Tôi đang trên một chiếc du thuyền ở Dubai thì bỗng họ sắp xếp để tôi quay về. Melwood dĩ nhiên đã thay đổi rất nhiều, nhưng với tôi thì tư tưởng vẫn là vậy. Đây là Liverpool Football Club, tôi biết nó có ý nghĩa gì và họ cũng hiểu rõ tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đó sẽ là một vai trò lâu dài, nhưng trong lúc tôi còn được ở đó thì thật là tuyệt vời. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc cũng như hãnh diện và vinh dự để được quay trở lại dẫn dắt đội bóng.”

Trong khi Dalglish xây dựng tiếng tăm của mình nhờ vào tài năng bóng đá cũng như những danh hiệu mà ông đem lại, khoảng thời gian mà ông ở đội bóng cũng như là Merseyside đã có những ý nghĩa nằm ngoài sự nghiệp thể thao của ông. Sau khi trở thành một Scouser trong suốt 40 năm, Liverpool với ông như là nhà – nơi mà ông hoàn toàn thuộc về.

“Tôi nghĩ đây là một câu lạc bộ có thể khiến chúng ta cảm thấy như một gia đình. Đội bóng luôn ở trong trái tim mỗi chúng ta và thật vui khi thấy rằng 2011 là một minh chứng cho điều đó, lúc mà họ đã nghĩ tới tôi để đưa về dẫn dắt đội bóng. 40 năm qua thật là tuyệt vời.

Con cái tôi đã khôn lớn ở đây và chúng coi đây như là quê hương rồi. Cả Marina và tôi đều rất tự hào khi sinh ra và lớn lên ở Glasgow, nhưng đồng thời chúng tôi cũng tự hào không kém khi được làm Scouser ở đây vậy. 40 năm đã trôi qua trong chớp mắt.”

Vậy thì, sau 4 thập kỷ từ ngày ông cập bến Anfield, Liverpool Football Club có ý nghĩa gì với Kenneth Mathieson Dalglish?

“Nó là tất cả mọi thứ.”

Đỗ Trần Lương – Theo LiverpoolFC

Facebook Comments